| Mô tả:
Nhạc Chuông Mở Lối Cho Em 2 Remix là một trong những bản nhạc hot đang gây sốt trên TikTok do Thái Học thể hiện. Với giai điệu bắt tai và phần hòa âm sinh động, bản remix này nhanh chóng thu hút người nghe và trở thành lựa chọn yêu thích để làm nhạc chuông cho điện thoại.
Những âm thanh vui tươi, mang đậm hơi thở trẻ trung giúp người nghe cảm thấy phấn chấn hơn mỗi ngày. Mỗi nốt nhạc đều mang lại cảm xúc tươi vui, khiến cho không khí trở nên năng động hơn.
Nếu bạn đang tìm kiếm một bài nhạc chuông mới lạ và cuốn hút, bản remix này chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng.
Lyric Mở Lối Cho Em 2:
Cát lòng yêu đến mặt mình mà không một ai cảm thấm Yêu em anh ôm vô trình, nhận nê lại sự bất công Giọt đôi mắt đã nhìn mình, dừng phai vị trong khổ tâm Đừng đàn đình mây, tỷ lâu cũng sẽ ưu tàn Động dấu ngờ đâu lại đau, chất trọng nên lý chi hút sầu Cạnh nhau mà bao điều xấu, cứ nuôi tiếp ngồi bề đang sâu Một người môn anh tan, một người kia cũng hoa hô phiền Anh phải mờ lối, tiến bước em về đời xa xôi Từ lúc em rời, anh đã cắn chặt nền đôi môi Đứng lên lại gọi, anh cảm thấy mình như vua trôi Từ lúc em mùa, anh đã mận phường hướng Để bước thắng năm nhìn đường Tờ vi thường phù kín con đường, tôn thắt tinh thần Cộng một ngày cành đường mù đắm, anh phải đôi mặt Giữa biên văn chân ngọt lao tăng, không nói không rằng Nhắm đôi mặt anh ngọng ngơm đắng, anh xích canh đằng Anh quên đi chẳng muốn thu ân Lầm sâu ngờ đâu lại đau, chất trồng lên lý chi hôn sầu Cạnh nhau mà bao điều sâu, cứ nuôi tiếp ngồi bề đang sâu Một người môn anh tan, một người kia cũng hoa hô phiền Anh phải mờ lối, tiến bước em về đời xa xôi Từ lúc em rời, anh đã cắn chặt nền đôi môi Đứng lên lấy ngồi, anh cảm thấy mình như buộc trôi Từ lúc em buồn, anh đã mặt phường hướng Để bước thắng năm nhìn đường Tờ vi thường phù kín con đường, tôn thắt tinh thần Cộng một ngày cành đường mù đắm, anh phải đôi mặt Giữa biên văn chân ngọt lao tăng, không nói không rằng Nhắm đôi mặt anh ngọng ngơm đắng, anh xích canh đằng Anh quên đi chẳng muốn thu ân Từ lúc em rời, anh đã cắn chặt nền đôi môi Đứng lên lấy ngồi, anh cảm thấy mình như buộc trôi Từ lúc em buồn, anh đã mặt phường hướng Để bước thắng năm nhìn đường Tờ vi thường phù kín con đường, tôn thắt tinh thần Cộng một ngày cành đường mù đắm, anh phải đôi mặt Giữa biên văn chân ngọt lao tăng, không nói không rằng Nhắm đôi mặt anh ngọng ngơm đắng, anh xích canh đằng Anh quên đi chẳng muốn thu ân
|